Phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu

Văn mẫu lớp 9, Văn mẫu THCS
Loading...

Đề bài: Anh chị hãy phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu

Bài làm

Mở bài: Giới thiệu bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu

Những năm tháng chiến đấu cùng đồng đội là những ngày tháng mà suốt đời những người lính không bao giờ quên, họ ăn ngủ cùng nhau, chia sẻ những buồn vui cùng nhau và cùng một kẻ thù chung là những kẻ muốn xâm chiếm đất nước của họ, biến những người dân nơi đây trở thành nô lệ, và họ là những người sẵn sàng hi sinh bản thân của mình lên đường chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ những người thân yêu. Suốt những năm tháng chiến tranh họ đã đoàn kết cùng nhau xây dựng những đội quân hùng mạnh nhất để chiến thắng được kẻ thù và bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu dường như đã kể lại hết những gian khó và sự lạc quan, thân thiết của những người lính rời xa quê hương lên đường tham gia chiến đấu giải phóng dân tộc.

Thân bài: Phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu

Những câu thơ đầu hiện lên giới thiệu quê hương của những người chiến sĩ:

“Quê hương anh nước mặn, đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá”.

Quê hương của anh và tôi đều giống nhau là những nơi nghèo khổ, nơi “nước mặn”, “đồng chua”, là nơi khô cằn “đất cày lên sỏi đá”  ở đây toàn là những hình ảnh giản dị, mộc mạc. Sự đồng cảm của anh và tôi đều là những người con xuất sứ từ chân quê đó cũng chính là cơ sở để thân thiết và tạo nên tình đồng chí gắn chặt sau này.

Phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu
Phân tích bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu

Từ những người xa lạ, không quen biết ở những vùng khác nhau trong cả nước nhưng họ rất nhanh đã làm quen và trở thành những người tri kỉ, tác giả đã gọi đó là “đồng chí” cùng nhau trải qua gian khổ và luôn sát bên nhau:

“Súng bên súng, đầu sát bên đầu

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỉ.

Đồng chí!”

Dù họ đi chiến đấu nhưng cũng vẫn nhớ về quê hương của mình họ nhớ: “ruộng nương”, “bạn thân cày”, “gian nhà”, “giếng nước”, “gốc đa” họ rất yêu quê hương của mình:

“Ruộng nương anh gửi bạn thân cày

Gian nhà không mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ ra người lính”.

Họ đi chiến đấu đâu chỉ chiến đấu với kẻ thù, họ còn chiến đấu với bệnh tật, đi chiến đấu họ phải ở rừng sâu nên: “sốt run người vầng trán đẫm mồ hôi” trong rừng có rất nhiều muỗi mà thời đó thiếu thốn đủ thứ, thuốc chữ cũng không có nên những người lính đã chết rất nhiều vì bị bệnh này. Không chỉ thân thiết giúp đỡ nhau mà họ còn chia sẻ cho nhau cả những manh quần, tấm áo dù chỉ là những mảnh vải không lành lặn:

“ Áo anh rách vai

Quần tôi có vài mảnh vá

Miệng cười buốt giá

Chân không giày”.

Họ nắm tay nhau qua các mùa, cùng trải cuộc kháng chiến chống quân thù, cùng nhau chờ giặc tới, họ đứng gác trong đêm một đêm thật đẹp: “đầu súng trăng treo”. Hình ảnh trăng được xuất hiện trong rất nhiều các bài thơ viết về những năm tháng kháng chiến.

Kết luận: Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu

Bài thơ Đồng chí của Chính Hữu nói về tình bạn tri kỉ của những người lính trong cuộc chiến đấu gian nan, họ vẫn lạc quan yêu đời cùng nhau trải qua những năm tháng ác liệt của chiến tranh. Dù hiện nay đất nước ta đã độc lập nhưng khi đọc bài thơ này lên những hình ảnh kháng chiến như hiện về trước mắt người đọc.

Loading...